

Bởi sự yên bình đến tĩnh lặng của nó, có lẽ chẳng tìm được không gian thứ 2 như thế giữa Hà Nội huyên náo này. Các vị khách đến đây không được chỉ dẫn gì nhưng vẫn ngầm tự nhủ giữ trật tự, tạo ra không gian tĩnh lặng. Với bảng biển "Xuống xe tắt máy" ở ngay cổng vào, khách đến thì xuống xe và dắt vào giữa sân rồi tìm lấy cho mình một chỗ ngồi, ngoài hiên hay trong nhà đều được, chọn đồ uống và hít một hơi thật sâu, thật dài, bạn sẽ nghe thấy mùi của thời gian và mùi của bình yên.

Chủ quán cafe này tâm sự rằng, cổng quán được giữ nguyên như vậy kể từ năm 1932. Còn ngôi nhà mang không gian xưa của quán được sửa lại vào năm 1984. Dù được sửa nhưng ngôi nhà không có sự thay đồi nhiều. “Màu thời gian” vẫn nhuốm đầy không gian quán.

Với một không gian lạ, giản dị mà độc đáo, người ta tìm đến đây để được lặng yên nhâm nhi vài ngụm cafe và lắng nghe những bản nhạc Trịnh sâu lắng. Thế nhưng, rất nhiều người tìm đến nơi này lại không để thưởng thức cafe, cũng không để nghe nhạc Trịnh mà chỉ đến để được ngồi ngắm hoa. Bởi mỗi ngày, không gian quán đều được làm đẹp bởi một vài bình hoa tươi như: hoa sen, hoa hồng, hoa vàng anh, hoa cúc, bằng lăng tím, hoa loa kèn… Những loài hoa rất giản dị mà sang trọng, thanh khiết được trang trí bởi bàn tay nghệ sỹ của người chủ quán.


Nhận xét
Đăng nhận xét